“Con xin hứa thứ hai sẽ nộp tiền ủng hộ”

11935589_10154294704165620_4855540957961816039_o

Tôi nhớ mãi những ngày tháng tuổi thơ ấu, khi tôi học cấp 1 và cấp 2, nhà trường và cô giáo bắt tôi phải nộp đủ thứ linh tinh từ giấy báo, tập cũ, vỏ lon bia, nước ngọt… gọi chung là “Kế hoạch nhỏ”. Lúc ấy, tôi sợ giáo viên lắm, cô nói nộp ngày nào là phải nộp ngay, không dám chậm trễ vì RẤT SỢ. Rồi tôi về nhà nằn nì mẹ, bắt mẹ phải cho tôi giấy vụn, những xấp báo cũ, vỏ lon bia mà mẹ đi mua ve chai có được. Nhiều khi không đủ số lượng tôi bắt mẹ phải đi mua thêm cho đủ. Tôi còn nhỏ quá, tôi nào thấy mắt mẹ ngân ngấn nước, tôi chỉ còn nhớ tiếng thở dài của mẹ và dĩ nhiên mẹ không bao giờ dám từ chối tôi, bởi mẹ là một người mẹ, mẹ thương con và cũng sợ con bị giáo viên phạt…

Tôi và các bạn làm được gì trước thái độ khinh khi của người nước ngoài đối với người Việt mình?

maxresdefault

Tôi luôn hỏi mình những câu hỏi khi bắt đầu cuộc sống xa quê rằng: tôi có xấu xí như những gì người ta viết về người Việt mình không? Tôi có bị những người nước ngoài xem thường, như họ vẫn đang xem thường người việt trên khắp thế giới không? Và tôi có thể làm được gì để tôi là tôi, và người kia dù là đồng bào mình, thì họ là họ?

Nếu tôi nói rằng mình không có những tính xấu như người ta vẫn lên án người Việt, thì tôi nói dối, bởi tôi nghĩ chẳng ai sinh ra và lớn lên trong chế độ thối nát này mà không mang trong mình một vài thói hư do nó tạo ra, chưa nói tới những cái hư do bẩm sinh. Vì thế, tôi không chối bỏ rằng trước đây tôi cũng như nhiều người khác, sẵn sàng làm mọi chuyện chỉ vì những miếng lợi cỏn con. Điều may mắn của tôi đó chính là được tách rời khá sớm môi trường giáo dục của chế độ cộng sản, để đến sống trong môi trường dòng tu.

Mùi biển – Đã bao lần muốn viết về nó nhưng cứ tạm gác lại

muibien6

Đã bao lần muốn viết về nó nhưng cứ tạm gác lại. Cũng bởi cảm xúc nó đến ngay trên những chuyến tàu rời xa thành phố và nó chỉ là sự tưởng tượng mơ hồ về một khung cảnh mà bạn chưa hề đặt chân tới. Ngay lúc bấy giờ bạn ko có laptop hay mẩu giấy để lưu trữ lại những kí ức tưởng tượng đó. Cũng lạ! Bởi cứ mỗi khi nghe bản Silent Love của Joe Hisaishi bạn lại có cùng một cảm xúc ko hề thay đổi. Sau mỗi ngày làm việc, con tàu của tôi đi xuyên qua từng rừng cây lá kim, khiến nắng chiều ngày hè đỏ ửng chập chờn đập vào mặt từng hồi. Tôi nhắm mắt và ngạc nhiên khi cảm nhận ra nó: Mùi biển.

Dịch giả Phạm Nguyên Trường: “Không có tự do tư tưởng thì con người chỉ là những cây sậy vô hồn.”

freedom

Có nhiều ý kiến cho rằng, đội ngũ dịch giả ở Việt Nam quá mỏng về số lượng, quá yếu về chuyên môn và quá nhút nhát trong nhận thức và hành động dịch. Ông nghĩ gì về ý kiến này? Và tương lai của tầng lớp dịch thuật ở Việt Nam sẽ là gì?

Dịch giả Phạm Nguyên Trường: Nói thật với bạn, mình sống ở nơi tương đối hẻo lánh thành ra ít được tiếp xúc với bạn bè trong giới cho nên hiểu biết về họ không nhiều. Nhưng có lẽ nhận xét “vừa thiếu vừa yếu” là khá chính xác, ngành nghề gì ở nước mình mà chả “thiếu và yếu”. Nhưng có lẽ nó đặc biệt đúng với giới viết lách vì dân mình ít đọc sách quá. Bạn thử nghĩ coi, một cuốn sách in một hai ngàn bản thì nhuận bút tất nhiên phải thấp. Cho nên những tác phẩm có hàm lượng tri thức cao thường chỉ do những người đã về hưu dịch. Nếu in được vài ba chục ngàn bản, tức là nhuận bút gấp độ năm hay mười lần hiện nay thì chắc là sẽ thu hút được nhiều dịch giả trẻ và giỏi và những người đó mới tâm huyết với nghề được. Mình nghĩ nền kinh tế thị trường và chế độ dân chủ sẽ buộc người ta phải đọc sách vì trong môi trường như thế, muốn thăng tiến trong bất cứ lĩnh vực nào cũng đều phải có hiểu biết và khi đó tầng lớp dịch thuật ở Việt Nam mới có tương lai. Hy vọng là thế.

Ludwig von Mises (1881-1973) – Chủ nghĩa tự do truyền thống (phần 5)

91MIBWdKF5L._SL1500_

Người đòi hỏi hạn chế quyền tự do lương tâm thực ra chỉ hạn chế người khác chứ không hạn chế chính mình. Người ủng hộ chế độ chính trị đầu sỏ bao giờ cũng nghĩ rằng mình thuộc nhóm đầu sỏ, còn kẻ cảm thấy đê mê khi nghĩ đến chế độ chuyên chế hay độc tài thông thái thì trong những giấc mơ giữa ban ngày như thế, hắn sẽ chẳng cần khiêm tốn để không giao cho mình vai trò của kẻ chuyên chế hay nhà độc tài thông thái, hoặc chí ít thì cũng là kẻ chuyên chế đứng trên một kẻ chuyên chế khác, độc tài đứng trên một nhà độc tài khác.

Vấn đề lớn nhất của Hy Lạp là văn hóa bài xích chủ nghĩa tư bản

7380987624_0feea4292d_b

Nguy cơ lớn nhất đối với Hy Lạp không phải là chính sách thắt lưng buộc bụng hay vỡ nợ hoặc đồng euro hay đồng drachma. Và chắc chắn là không phải bị doạ đưa ra khỏi thị trường tín dụng – mà đó là nền văn hóa của Hy Lạp, một nền văn hoá chống lại thị trường tự do, thị trường không bị trói buộc và một nền văn hoá chỉ muốn dựa nhà nước.

Lời tâm sự của rapper Nah Sơn gửi cho một người tên Minh (DSK?) về Viet Dragon

nah

Sơn biết Dương và Minh từ 8 năm trước và cùng là lứa rapper đời đầu ở GVR. Đã làm ko ít bài nhạc cùng 2 người. Cái thời tuổi trẻ đầy tiếng cười, tiếng chửi thề, mọi người xây dựng tên tuổi và ước mơ, phạm sai lầm, học hỏi. Nhìn thấy âm nhạc gắn kết tất cả là một trong những thứ tuyệt vời nhất bạn có thể cảm nhận, nhưng có lẽ với nhạc rap thì bài học lớn nhất là biết chấp nhận sự khác biệt của nhau. Có những người ko bao h học được bài đó.

4 bước chế ngự sợ hãi (dành cho Zombies)

10492027_807800289275952_597556206297792248_n

Mình đồ rằng, có rất nhiều trong số các bạn đang hoang mang, lo sợ sau sự việc Phi bị bắt chỉ vì khoác lên mình tấm áo biểu thị cho quyền bày tỏ chính kiến, quyền được lựa chọn thái độ sống cũng như quan điểm của bản thân. Mình cũng đồ rằng, đã có những lời khuyên, tư vấn bổ ích, đầy kinh nghiệm và kịp thời đến với các bạn trong những ngày qua. Nhưng mình cũng xin mạo muội đóng góp chút ý kiến cũng như kinh nghiệm của chính bản thân, trong quá trình chế ngự và vượt qua nỗi sợ hãi, các bạn nhé?

Những con cừu không thể đứng lên vì chúng không biết gì. Nhưng còn những con cừu đã biết rồi mà vẫn không muốn hoặc không dám đứng lên?

1024px-Whitecliffs_Sheep

Trở lại với chủ đề chính, trong giờ Văn dạy rất chán đó, anh bạn ngồi kế bên tôi cũng không học nữa, mà ngồi nói về chuyện tương lai của đất nước. Tôi lúc đó cười khẩy và nói cho anh nghe: “Đất nước bị đè đầu cưỡi cổ và nhồi sọ, giam cầm trong cái nhà tù ‘Việt Cộng’ này thì làm quái gì có nổi tương lai.” Thì anh bảo: “Sao tự nhiên mày phán tào lao vậy.” Rồi đương rảnh tôi kể anh nghe về chút kiến thức lịch sử chính trị của đất nước này, những kiến thức không bị Đảng “kiểm diệt”, vâng – “kiểm diệt”, thì anh lại cười và lắc đầu.

Bàn về lạm dụng danh xưng

stethoscope on open book on a white background

Tôi thừa hiểu. Ở Việt Nam, danh xưng đóng vai trò quan trọng, có khi rất quan trọng. Có lần về làm việc ở một tỉnh thuộc vùng miền Tây, sau bài nói chuyện tôi được một vị cao tuổi ân cần trao cho một danh thiếp với dòng chữ tiếng Anh: “Senior Doctor Tran V. …” Đây là lần đầu tiên tôi thấy một danh xưng như thế trong đời. Sau này có dịp tìm hiểu từ bạn bè tôi mới biết ông là một cựu quan chức cao cấp trong ngành y tế của thành phố (đã nghỉ hưu), nhưng vẫn còn giữ chức vụ gì đó trong một hiệp hội chuyên môn. Tôi nghĩ danh xưng “Senior Doctor” (có lẽ nên dịch là ‘Bác sĩ cao cấp’ hay nôm na hơn là ‘Bác sĩ đàn anh’). Nhưng tại sao lại cần một danh xưng phân biệt “giai cấp” như thế? Tôi đoán có lẽ vị đồng nghiệp này muốn phân biệt mình với “đám” bác sĩ đàn em chăng?

Một lý do văn hóa giải thích vì sao người Tây Phương và Đông Á có khái niệm tranh luận khác nhau

Untitled

Bài viết này giải thích vì sao khi tranh luận, người Tây Phương luôn có một bên đúng và một bên sai, còn khi người Đông Á tranh luận thì họ đa phần sẽ chọn sự ôn hòa hơn là bảo vệ lập trường của mình.

Vì sao chủ nghĩa nhà nước thất bại

capitol-32309_1280

Sai lạc đầu tiên xuất phát từ cách đánh giá sai lý luận cơ bản của kinh tế gia Adam Smith, người được coi là cha đẻ của tư bản chủ nghĩa, qua những gì ông ta viết từ cuối thế kỷ 18, trước Karl Marx cả trăm năm. Người ta đánh giá sai vì lầm tưởng rằng Adam Smith hoặc cả tư bản chủ nghĩa nằm trên một động lực duy nhất là lợi nhuận. Vì lầm lẫn đó, người ta dời đổi mục tiêu từ khoa học qua luân lý với nội dung phê phán chủ nghĩa tư bản là dựa trên lòng tham của con người.

Tâm sự của một người Nhật: Lý do tôi ghét Việt Nam

PI46867-hr

Khi đã trở về Nhật tôi nói với người xung quanh rằng tôi ghét Việt Nam, khi được hỏi về du lịch Việt Nam tôi đã nói là nên đi Bangkok rồi khi nghe ai đó nói du lịch Việt Nam rất thú vị thì tôi giả điếc không nghe. Tôi cũng đã ích kỷ tẩy chay hàng Việt Nam… Tại sao trong 10 năm ròng tôi đã làm những điều ấy với Việt Nam? Sự thay đổi tâm tính này quả thật phần lớn nhờ vào blog tôi nghĩ vậy.

Ludwig von Mises (1881-1973) – Chủ nghĩa tự do truyền thống (phần 4)

91MIBWdKF5L._SL1500_

Người theo trường phái tự do cho rằng nhiệm vụ của nhà nước chỉ và dứt khoát chỉ là bảo đảm việc giữ gìn đời sống, sức khoẻ, tự do và sở hữu tư nhân khỏi những cuộc tấn công bằng bạo lực mà thôi. Ngoài những cái đó ra đều là không tốt. Chính phủ, thay vì thực hiện nhiệm vụ của mình, lại đi xa đến mức, thí dụ, như can thiệp vào sự an toàn về cuộc sống và sức khoẻ, tự do và tài sản của cá nhân, dĩ nhiên là hoàn toàn không tốt.

Nấm thức thần psilocybin hoạt động như thế nào? (Phần cuối)

6128489939_8882d20f6f_b

Từ khi con người biết tới chất Psilocybin là hợp chất hóa học chính yếu gây ra hiệu ứng trên người sử dụng nấm thì nấm đã bị cấm tại Mỹ. Tuy nhiên, bào tử nấm không chứa chất psilocybin, do đó việc sở hữu bào tử nấm gây ra khá nhiều tranh cãi trong luật pháp liên bang Mỹ.