maxresdefault

Tôi và các bạn làm được gì trước thái độ khinh khi của người nước ngoài đối với người Việt mình?

Tôi luôn hỏi mình những câu hỏi khi bắt đầu cuộc sống xa quê rằng: tôi có xấu xí như những gì người ta viết về người Việt mình không? Tôi có bị những người nước ngoài xem thường, như họ vẫn đang xem thường người việt trên khắp thế giới không? Và tôi có thể làm được gì để tôi là tôi, và người kia dù là đồng bào mình, thì họ là họ?

Nếu tôi nói rằng mình không có những tính xấu như người ta vẫn lên án người Việt, thì tôi nói dối, bởi tôi nghĩ chẳng ai sinh ra và lớn lên trong chế độ thối nát này mà không mang trong mình một vài thói hư do nó tạo ra, chưa nói tới những cái hư do bẩm sinh. Vì thế, tôi không chối bỏ rằng trước đây tôi cũng như nhiều người khác, sẵn sàng làm mọi chuyện chỉ vì những miếng lợi cỏn con. Điều may mắn của tôi đó chính là được tách rời khá sớm môi trường giáo dục của chế độ cộng sản, để đến sống trong môi trường dòng tu.

f53f8e607a3e36d82c36582aec7586b3b3b0df45

Vì sao cách mạng ở Trung Quốc đã bắt đầu?

Kể từ khi giải Nobel Hòa bình được trao cho Lưu Hiểu Ba, một nhà bất đồng chính kiến, vào năm 2010. Đảng Cộng sản Trung Quốc đã ngưng hoàn toàn các cuộc cải cách, và Bắc Kinh đã trở nên đặc biệt nhạy cảm với bất cứ dấu hiệu nào của sự hình thành những cuộc cách mạng.

Trong năm nay, vào ngày 14 tháng 6, tờ Nhân dân Nhật báo đã có 5 bài viết nhấn mạnh những tác hại sâu sắc của “cuộc cách mạng màu sắc” – những cuộc biểu tình lật đổ ách thống trị của chính phủ áp bức – và rằng hệ thống dân chủ không thể được lồng ghép vào đất nước Trung Quốc. Các bài báo đã nêu lên rằng Trung Quốc phải cảnh giác cao độ trước sự xâm nhập và lây lan của “cuộc cách mạng màu sắc”; rằng các thế lực “thù địch” phương Tây chưa bao giờ từ bỏ ý định chống phá và lật đổ Đảng Cộng sản Trung Quốc; và rằng Trung Quốc phải nhổ tận gốc những niềm tin được cho là “mê tín” của nhân dân đối với các tổ chức phương Tây và sự Tây hóa.

42889307d96febd949b14384f11e1585ec94703f

Bức thư gửi chính mình

Nhưng tao vẫn thấy nỗi cô đơn của mình càng lớn khi số người mà tao tiếp xúc càng tăng. Không có ai hiểu tao cả mày biết không? Không hề có một ai hiểu được tư tưởng, ý định, ý đồ hay kế hoạch của tao. Họ chỉ chăm chăm nhìn vào cái áo tao mặc, cái xe tao đi để đánh giá toàn bộ gu thẩm mĩ của tao và dự đoán cách tao có thể đánh võng trên đường. Rồi nếu cảm thấy sự khác biệt, họ bắt đầu nảy ra khao khát muốn thay đổi tao sao cho khớp với họ, khớp với những gì mà họ cho là phải, là nên, là đẹp, là bất kì cái chết tiệt gì của họ đi chăng nữa. Họ muốn tao phải giống như vậy dù chỉ là một chút xíu. Họ muốn được công nhận, họ muốn có đồng bọn và họ sẽ đánh đập tao khi tao nhất định đứng ở nơi mà mình thuộc về và để họ trơ trọi với cái tôi hèn mọn đang bắt đầu trở nên điên cuồng, ngoác mồm gào thét như một đứa trẻ ranh. Mày thấy không, dù tao có yêu họ bằng cả linh hồn đi chăng nữa thì họ vẫn cho rằng tao là một đứa tàn độc khi tao mang đến cho họ những thứ mà họ cần chứ không phải những điều họ muốn. Ai mà chẳng muốn được vuốt ve dịu dàng, được quan tâm chiều chuộng, được tung hô ái mộ. Nhưng họ chẳng hiểu rằng, đôi lúc tất cả những gì họ cần lại là một cái tát.

c462f247710fdb2d2077ccb00191cc7e894344a7

“Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” giản dị như bốn mùa, giản dị như sự thật*

Những điều giản dị thì dễ đi vào lòng người, những điều giản dị của chú không phải là những điều giản dị ẩn sâu phía bên trong khó lòng nhận ra, không phải vậy, không cần phải có cái gọi là sâu sắc, không cần phải có một sự nhận thức đáng kể như nhiều người vẫn cho rằng như vậy khi đọc những tác phẩm được cho là kinh điển, những điều giản dị của chú là hoa vàng mọc trên đồi núi, đám trẻ con rượt theo cánh chuồn chuồn, hai anh em đứng ngoài cổng chờ má đi chợ về, giàn hoa thiên lý nở hoa vàng rộ trước cổng, những điều giản dị như lá xanh mọc trên cành, lá vàng rơi xuống đất, như đất ở bên dưới và ông trời ở bên trên, người ta nhìn vào đó, đọc vào đó, thấy điểm nào cũng đúng, thấy chi tiết nào mình cũng hiểu, hiểu một cách rõ ràng rành mạch theo cách mỗi người tự muốn, kiểu gì cũng đúng, không có chuyện hiểu sai ý tác giả, không có chuyện đúng hay sai, vì đó là những sự thật giản dị. “Giản dị như sự thật, giản dị như bốn mùa.” (Trịnh Lữ)

a20941f2c0d4ac726edc161f65770b1813a5d827

Vạch trần 5 lời đồn đại về việc sạc pin smartphone

“Đừng nên sử dụng điện thoại khi đang sạc pin.” “Đừng cắm sạc qua đêm.” “Luôn luôn để điện thoại hết hẳn pin rồi sạc.” Đây chỉ là một số ít những lời đồn đại ta thường nghe về pin smartphone.

Khi nói đến tuổi thọ của pin, có rất nhiều những quy tắc nhỏ – những điều bạn nên và không nên làm với smartphone. Mặc dù có nhiều quy tắc thật sự chính xác, vẫn có những lời đồn đại mà bạn nên bỏ qua. Pin và bộ sạc điện thoại đã được cải tiến rất nhiều trong những năm qua, chúng trở nên “thông minh” hơn và ta có thể quản lý chúng một cách dễ dàng hơn. Hầu hết pin lithium-ion, được dùng bởi các hãng lớn như Samsung và Apple, thường có tuổi thọ từ 3 tới 5 năm, nếu bạn bảo quản chúng một cách kĩ lưỡng.

Sau đây là sự thật về 5 lời đồn đại phổ biến về việc sạc pin điện thoại.

14efe3e2890b1496f92832a4d6f01579faa35348

[Review] Minion là một hình ảnh châm biếm đại diện cho phần đông con người sống trong xã hội này

Minion là một hình ảnh châm biếm, nó đại diện cho phần đông con người sống trong xã hội này, họ không biết mục đích sống của mình là gì, chính vì thế họ luôn cần một chủ nhân để dẫn dắt, để ra lệnh cho họ. Ngày nay chúng ta thấy hằng hà sa số những con người như thế, họ chạy theo những thần tượng, làm những gì được dạy bảo mà không bao giờ tìm hiểu việc làm đó là đúng hay sai. như đám Minion, khi không có chủ nhân thì chúng không biết nên làm gì.

lsd

Thức thần với LSD – Lần đầu trải nghiệm

Sau khi đọc được bài “Sự thật về chất thức thần mang tên LSD” thì sự tò mò của mình như được kích động đến, dạo vài vòng trên mạng và tìm kiếm để hiểu thêm về psychedelics thì thực sự lúc này ở mình không chỉ còn đơn giản là một thứ tò mò nữa, mà đó thật sự là một khát khao… một khát khao được “phá tung cái địa miền tư sản táo bón tồi tàn như một thiên sứ của kỷ nguyên thức thần mới.” Sau một đêm thức trắng, tìm kiếm và hỏi vài ba người thì cuối cùng mình cũng đã tìm được chỗ mua. Dạo vòng quanh mạng bạn có thể dễ dàng tìm thấy nhiều bài viết ghi lại cuộc trải nghiệm sau 1 trip với psy, bạn có thắc mắc không… không phải tự nhiên mà như vậy đâu, tại vì mỗi người sẽ có 1 trải nghiệm riêng về trip của mình, và đây là trải nghiệm của mình.

9f72c707563c883b06d02e71709655857f63998c

[THĐP Review] Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh, Nguyễn Nhật Ánh – “Còn tôi thấy một sự không chuyên nghiệp”

Tôi không quan tâm lắm bạn có phải là fan cuồng của Nguyễn Nhật Ánh không, hay chỉ là một kẻ ngang qua đường và vô tình bắt gặp cuốn truyện, tôi chỉ muốn nói với tất cả các bạn cảm nhận nổi bật nhất của chính mình sau khi “thưởng thức” xong Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh, đó là “Tôi thấy một sự không chuyên nghiệp.”

Với một kẻ yêu thích sách vở và việc đọc, thì việc lần đầu tiên trong đời tôi muốn bỏ dở giữa chừng một cuốn truyện khi chỉ mới đi qua được 50 trang đầu trên tổng số gần 400 trang là một điều đáng buồn. Thà không mó tay vào đọc, hoặc thà rằng bỏ dở cuốn sách vì nó bị gió thổi bay mất khi đang mải đọc trên ban công sân thượng và rồi lập tức nhảy theo nó để cứu vớt, đằng này tôi lại bị giằng xé giữa việc dừng lại hay tiếp tục cho đến trang cuối cùng. Tôi đã lựa chọn tiếp tục, và kết quả đạt được là cảm giác thất vọng về tác giả Nguyễn Nhật Ánh – người được đông đảo bạn đọc mến mộ – khi phải chứng kiến sự hời hợt đáng kinh ngạc của tác phẩm này.

3

[CCTTHĐP] [Zen Pencils] Bạn chẳng mất mát gì khi động viên một người

Trích dẫn được sử dụng trong mẩu truyện tranh được lấy từ cuốn tự truyện Tough shit: Life Advice from a Fat, Lazy Slob Who Did Good. Nó đến từ chương Smith viết về bộ phim “Red stage” vào năm 2011 của ông, một bộ phim một trăm phần trăm độc lập mà ông tự phát hành và phân phối. Mệt mỏi vì phải đối phó với các trường quay nơi mà ngân sách marketing còn tốn nhiều hơn làm cả bộ phim, Smith đã tự mình sản xuất và quay phim, khi du lịch khắp nước Mỹ cùng với bộ phim và trình chiếu nó tại các rạp chiếu phim trên khắp cả nước. Vào đoạn cuối của chương, Smith đã gửi lời cảm ơn đến một nhóm người đã giúp đỡ để làm nên bộ phim, ông gọi họ là những người hỏi “tạo sao không?”

vector silhouette of a girl with raised hands and broken chains

3 nguyên tắc của tự do

Tự do mà nói đến nguyên tắc thì còn gì là tự do. Nguyên tắc thì khô cứng, không linh hoạt, và dễ bị rơi vào ý thức hệ, còn tự do thì ngược lại. Tự do phải là được làm những điều mình thích, mình muốn, chứ tự do mà làm theo các nguyên tắc, thì còn đâu có chỗ cho sở thích, ý muốn.
Con chim có thể tung bay bất kì đâu trên bầu trời, gió cứ thổi tới mọi nơi nó muốn, đó mới là tự do. Nhưng chúng ta quên mất rằng chim trời, gió thổi muốn hoạt động để là chính nó thì cũng phải tuân thủ các quy tắc của tự nhiên. Bởi chẳng có gì có thể tồn tại mà không chấp nhận những quy luật bất biến của vũ trụ này. Tự do là một trạng thái của sự sống, và sự sống thì không thể không chấp nhận quy tắc của nó. Vậy đâu là những nguyên tắc của tự do?

muibien6

Mùi biển – Đã bao lần muốn viết về nó nhưng cứ tạm gác lại

Đã bao lần muốn viết về nó nhưng cứ tạm gác lại. Cũng bởi cảm xúc nó đến ngay trên những chuyến tàu rời xa thành phố và nó chỉ là sự tưởng tượng mơ hồ về một khung cảnh mà bạn chưa hề đặt chân tới. Ngay lúc bấy giờ bạn ko có laptop hay mẩu giấy để lưu trữ lại những kí ức tưởng tượng đó. Cũng lạ! Bởi cứ mỗi khi nghe bản Silent Love của Joe Hisaishi bạn lại có cùng một cảm xúc ko hề thay đổi. Sau mỗi ngày làm việc, con tàu của tôi đi xuyên qua từng rừng cây lá kim, khiến nắng chiều ngày hè đỏ ửng chập chờn đập vào mặt từng hồi. Tôi nhắm mắt và ngạc nhiên khi cảm nhận ra nó: Mùi biển.

freedom

Dịch giả Phạm Nguyên Trường: “Không có tự do tư tưởng thì con người chỉ là những cây sậy vô hồn.”

Có nhiều ý kiến cho rằng, đội ngũ dịch giả ở Việt Nam quá mỏng về số lượng, quá yếu về chuyên môn và quá nhút nhát trong nhận thức và hành động dịch. Ông nghĩ gì về ý kiến này? Và tương lai của tầng lớp dịch thuật ở Việt Nam sẽ là gì?

Dịch giả Phạm Nguyên Trường: Nói thật với bạn, mình sống ở nơi tương đối hẻo lánh thành ra ít được tiếp xúc với bạn bè trong giới cho nên hiểu biết về họ không nhiều. Nhưng có lẽ nhận xét “vừa thiếu vừa yếu” là khá chính xác, ngành nghề gì ở nước mình mà chả “thiếu và yếu”. Nhưng có lẽ nó đặc biệt đúng với giới viết lách vì dân mình ít đọc sách quá. Bạn thử nghĩ coi, một cuốn sách in một hai ngàn bản thì nhuận bút tất nhiên phải thấp. Cho nên những tác phẩm có hàm lượng tri thức cao thường chỉ do những người đã về hưu dịch. Nếu in được vài ba chục ngàn bản, tức là nhuận bút gấp độ năm hay mười lần hiện nay thì chắc là sẽ thu hút được nhiều dịch giả trẻ và giỏi và những người đó mới tâm huyết với nghề được. Mình nghĩ nền kinh tế thị trường và chế độ dân chủ sẽ buộc người ta phải đọc sách vì trong môi trường như thế, muốn thăng tiến trong bất cứ lĩnh vực nào cũng đều phải có hiểu biết và khi đó tầng lớp dịch thuật ở Việt Nam mới có tương lai. Hy vọng là thế.

tumblr_mmx33gQ8JI1qe0lqqo1_1280

Vì cuộc sống là những chuyến đi

Tối đó, chúng ta cùng được đến Toa Tàu, nghe chia sẻ của anh Bút Chì và chị Hà Cao về quan niệm sống. Có rất nhiều bài học đã được rút ra và chúng ta cùng ngồi lại, nói về nó: trải nghiệm hết mình, cố gắng tới cuối con đường để hiểu về bản thân mình hơn; những quan điểm khác nhau được xây dựng trên sự hiểu biết khác nhau, để có thể tạo ra sự đồng cảm, việc truyền đạt kiến thức từ cả 2 phía là một việc làm cần thiết; thiền sẽ giúp người ta nghiệm ra nhiều điều và sống tốt hơn…

china_stock_market

Sự sụp đổ của Trung Quốc là lỗi của chính phủ, không phải của chủ nghĩa tư bản

Nhưng bạn chỉ có thể đánh thuốc phiện một nền kinh tế lâu đến vậy thôi. Khi giảm hoặc ngừng tiêm thuốc, triệu chứng cai nghiện sẽ diễn ra. Năm vừa rồi, với nền kinh tế dịch chuyển sang phía bắc, Bắc Kinh lại trở mình lần nữa và liều lĩnh tái lạm phát kể từ đó, nhưng thị trường đã mất đi sự tự tin.

e4c5e347cd448e90ac56cb5d8b2c7ea87473cf40_1_666x500

Vũ trụ giàu có như thế nào?

Chúng ta đang sống trong một thế giới vô cùng giàu có. Nếu tất cả đất đai được dùng để trồng trọt, chúng ta có thể nuôi hơn 20 tỷ người. Nếu chúng ta đều ăn thuần chay, trồng hữu cơ thì chúng ta chỉ cần làm việc ngày 1 tiếng là đủ có thức ăn rồi (Theo ông Fukuoka). Còn lại thời gian chúng ta có thể dành để nghiên cứu, học hỏi, chơi đùa, sáng tạo…Rồi chúng ta có thể tạo ra xe bay, vành đai du lịch miễn phí cho mọi người, công nghệ trẻ hóa hay một nền giáo dục tốt đẹp hơn cho con em chúng ta…Chúng ta có thể tạo ra mọi phép mầu với bàn tay và khối óc của mình. Vì chúng ta là Các Đấng Sáng Tạo.